Con tên là Pi, 12 tuổi, và con nấu ăn. Đây là những gì con đã làm cho gia đình và bạn bè. bằng tất cả trái tim con. My name is Pi, I'm 12 years old, and I cook. These are the things I've made for my family and friends. with everything I've got.
Con 12 tuổi, con mê nấu ăn lắm! Mỗi cuối tuần là con lại đứng bếp — không ai bắt, con tự muốn. Nấu xong nhìn cả nhà ăn ngon là con vui hơn bất cứ điều gì. I'm 12 and I absolutely love cooking! Every weekend I'm in the kitchen — nobody makes me, I just want to be there. Watching my family eat something I made is the best feeling in the world.
Con là "little chef" của gia đình. Con tự học nấu từ công thức Pierre Hermé đến La Paella truyền thống. học trực tiếp từ người Catalan chính gốc. Dù đôi tay bị eczema nặng phải lên bệnh viện mỗi tuần, con vẫn đứng bếp mỗi cuối tuần. Từ tự làm flyer, tính chi phí bằng Excel, làm bank reconciliation đến giao tận tay hơn 50kg Kimchi. con chứng minh với cả nhà bằng hành động thực tế. I'm the family's "little chef". I taught myself everything. from Pierre Hermé pastry recipes to La Paella, which I learned directly from a native Catalan. Even with severe eczema that sends me to hospital every week, I'm still at the stove every weekend. From making flyers, calculating costs in Excel, doing bank reconciliation, to personally delivering 50kg of Kimchi. I proved to my whole family through actions, not words.
Khi con làm xong chiếc Wedding Cake tặng bố mẹ, mẹ nói với con một câu mà con nhớ mãi: "Chiếc bánh cưới ngày xưa mẹ gần như không còn nhớ vị nữa. Nhưng chiếc bánh con làm này sẽ theo mẹ mãi. Con và em trai con là món quà cưới tuyệt vời nhất mà bố đã tặng cho mẹ."
When I finished the Wedding Cake for my parents, Mom said something I will never forget: "I can barely remember the taste of our wedding cake from years ago. But this cake you made. this one I'll carry with me forever. You and your brother are the greatest wedding gifts your father ever gave me."
Có mấy tháng con phải lên bệnh viện tuần hai lần vì eczema, tay nứt nẻ chảy máu từng đốt ngón tay. Bác sĩ thử đủ cách rồi. Điều buồn nhất với con là không được nấu như bình thường. Nhưng tối sinh nhật mẹ, con vẫn tự đi chợ, rồi mày mò một mình làm bánh để mẹ thổi nến. Người ta hỏi sao con làm vậy, con chỉ nói: "Vì Mẹ là Mẹ của Con."
There were months when I had to go to hospital twice a week for eczema. My fingers cracked and bled at every knuckle. The doctors tried everything. The hardest part for me was not being able to cook like before. But on mom's birthday, I still went to the market by myself, and baked a cake alone just so mom could blow out the candles. When people asked why, I just said: "Because Mom is my Mom."
Cuối năm 2025, con tự lên menu, tự đi chợ, tự nấu và tự bày bàn tiệc Noel cho 12 người trong nhà. Không ai nhờ con làm cả, con tự muốn làm. Bố mẹ bảo: "Khi con đã thích gì rồi thì bố mẹ cản không được." Con nghĩ đó là điều con thích nhất ở bản thân mình.
At the end of 2025, I planned the menu myself, went shopping myself, cooked everything, and set the table. a full Christmas dinner for 12 people. Nobody asked me to. I just wanted to do it. Mom and Dad said: "When you set your mind on something, there's no stopping you." I think that's the thing I like most about myself.
Con dùng rau củ tươi, gia vị chuẩn Hàn, không chất bảo quản. Bố không tin con làm được. Mẹ đứng quan sát. Con tự làm flyer, tự tính chi phí bằng Excel, tự làm bank reconciliation, có lần mất £10 vì đếm nhầm, con ngồi khóc rồi học lại từ đầu. Cuối cùng con giao hơn 50kg thành công. Châm ngôn của con: không chỉ quality consistency mà phải là High quality consistency. I use fresh vegetables, authentic Korean seasoning, zero preservatives. Dad didn't believe I could do it. Mom watched and waited. I designed the flyer, built the cost spreadsheet in Excel, did bank reconciliation by hand. Once I lost £10 from miscounting. I cried, then learned, then started over. In the end I delivered over 50kg. My motto: not just quality consistency. High quality consistency.